NGHIÊN CỨU TẬP DỊ MÔN TÚC LUẬN

Theo nghiên cứu của các học giả Abhidharma hiện đại, đại biểu như Đại sư Ấn Thuận, sáu túc luận A-tì-đạt-ma lấy Phát trí luận làm bản luận[1]. Việc nhóm tập sáu túc luận thành một tổ hợp hay nhóm mục, sớm nhất phải kể đến luận Đại trí độ, trong đây khi Long Thọ đề cập đến “lục phần A-tì-đàm”[2], đồng thời nói đến “thân nghĩa tì-đàm”[3]. Thân: ở đây chỉ cho Phát trí luận[4], nghĩa này Đại Tì-bà-sa luận nói rằng, thời đại của ngài Long Thọ đã thường gọi Phát trí luận là thân, sáu túc luận kia là chi phần. Trong phần cuối căn kiền-độ của Bát-kiền-độ luận có phụ chú như sau: “Tám kiền-độ là thể vậy, biệt hữu có lục túc”[5]. Câu-xá luận ký của Phổ Quang nói: “Trước có lục túc, nghĩa môn hạn chế; một luận Phát trí, pháp môn rộng lớn”[6]. Nhưng xét kỹ mà nói việc gọi “thân” và “túc”, thực tế do luận sư Tì-bà-sa thuyết minh có ý thiên trọng Phát trí luận. Hệ thống A-tì-đạt-ma thuộc Thượng tọa bộ, như Xá-lợi-phất A-tì-đàm, phân làm bốn phần, mà kinh Tì-ni mẫu v.v… phân thành năm loại. Sáu luận được truyền thừa bởi hai truyền thống Bắc – Nam, đại thể lấy bốn phần hoặc năm loại, mà phân biệt thành một tổ chức độc lập, cho nên Long Thọ vẫn gọi là “lục phần”. Sáu phần là sáu bộ phận của A-tì-đạt-ma, vốn không phụ thuộc vào ý nghĩa của Phát trí luận. Tuy hệ thống tổ chức của Phát trí luận phát triển cao độ, nhưng sáu luận vẫn không mất đi sắc thái riêng biệt. Luận sư Tì-bà-sa đặc trọng Phát trí luận, lấy luận này thuyết minh chính yếu, giải thích hội thông sáu luận. Sáu phần vì vậy hình thành sự phụ thuộc vào Phát trí luận. Như vậy là khái lược vì sao gọi luận Phát trí là “thân”, sáu phần là “túc”.

Pháp thoại: Tám loại Bố Thí

1. Thí vì người đến xin; 2. Thí vì kinh sợ; 3. Thí báo ân; 4. Thí vì cầu báo đáp; 5. Thí theo tập tục, theo gia pháp của tổ tiên; 6. Thí cầu danh; 7. Thí cầu sinh thiên; 8. Thí vì trang nghiêm tâm, vì tư trợ tâm, vì tư lương Du-già, vì đắc mục đích cứu cánh thông huệ, bồ-đề, niết-bàn.

Hồi ký về Hòa Thượng Thích Đức Nhuận

Lần ra đi vĩnh viễn này, có những người đệ tử thân thương của Ngài đi sau theo chiếc kim quan, đưa Ngài đi trên con đường dài Phan Thanh Giản cũ vòng qua đường Công Lý viếng chùa Vĩnh Nghiêm lần cuối, từ giã thành phố Sài gòn. Chư Tăng và Phật tử tiển đưa Ngài rất đông, khoảng 3000 người.

Thành Duy thức giảng luận (Vijñaptimātratāsiddhi-śāstra) – MP3 – Thích Phước Nguyên

Bộ luận Thành Duy Thức này là bộ luận Cương yếu của môn Duy thức học, trình bày lý Duy thức theo luận pháp Nhân minh với những từ ngữ mới lạ, giản ước, nghĩa lý khúc chiết, ý kiến của các Luận sư đan xen chằng chịt, hỏi đáp không phân ranh giới rõ ràng, có khi câu hỏi ẩn trong câu đáp, dùng nhiều đại danh từ bỉ, thử, do dó thật khó lòng hiểu cho chu đáo. Đúng như lời tán thán của luận Duy thức xu yếu: “Vạn tượng hàm ư nhất tự, thiên huấn giảng ư nhất ngôn

DƯỢC SƯ SÁM VĂN

Trộm nghĩ:
Các hành vô thường, thảy là pháp tan rã; vạn hữu đảo điên, đều do gốc khổ sầu.
Cảnh đời rực lửa, rõ biết là dịch dời thay đổi.
Cỏ khô trôi dạt giữa dòng, rơm tranh nung nấu lò hồng, tuồng sinh diệt đổi thay sao quá lẹ!

Jñānaprasthānam śāstram

Bibliography Title: Jnanaprasthana shastra of Katyayaniputra [1] Editor: Shastri, Shantibhiksu Publisher: Vishva Bharati-Shanti Niketan Place of Publication: India Year: 1955 prathamaḥ saṁkīrṇaskandhaḥ prathamo niḥśvāsaḥ Parallel Devanagari Version: प्रथमो निःश्वासः [2] āryakātyāyanīputrapraṇītaṁ jñānaprasthānam nāmābhidharmaśāstram [śuān cuāṅkṛtacīnabhāṣāntarāt saṁskṛte śāṁtibhikṣuṇā pratyanūditam] prathame saṁkīrṇaskaṁdhe prathamo niḥśvāsaḥ laukikāgradharmaḥ uddeśaḥ laukikāgradharmaḥ sapta dve mūrdhā ūṣmā ‘thakāyadṛk| daśaikaṁ dvaggrahahāne itivargavivakṣitaṁ|| 1. laukikāgradharmaḥ (1) laukikāgradharmalakṣaṇaṁ … Đọc tiếp Jñānaprasthānam śāstram

TÙY HỶ CÔNG ĐỨC

Giữa trưa hè nắng gắt, đóa sen hồng vẫn vươn mình tỏa ngát hương ngàn, thấp thoáng trên bầu trời là những cánh chim thả mình giữa không trung đang tìm một bóng mát đâu đó để tá túc thân hình bé nhỏ; cuộc đời là vậy, cái này nương cái kia mà tồn tại

KHÔNG PHÁN XÉT NGƯỜI KHÁC

Người phán xét có xu hướng rối loạn tâm thức, nhận thức lệch lạc và thiếu lương tri đạo đức. Do đó, người trí cần phải lánh xa, vì ‘gần mực thì đen’, bệnh tâm thần rối loạn này lây lan rất mau. Bệnh này nguy hại hơn bệnh về thân, bởi gây nhiễu loại sự thanh tịnh và tốt đẹp của tâm. Bảo vệ tâm, phòng hộ tâm – tốt nhất là không kết giao với các ‘bà tám.’